Nghịch lí trong chức vô địch của ĐT Việt Nam |
|
|
Tương tự các trận đấu trước đó ở ASEAN Cup 2026, ĐT Việt Nam một lần nữa chơi không tốt tại sân nhà Mỹ Đình. Đây là nghịch lí trong hành trình đăng quang của thầy trò Kim Sang-sik. |
![]() Thầy trò Kim Sang-sik đã bảo vệ thành công ngôi vương ASEAN Cup Đúng như tuyên bố của HLV Anthony Hudson, đội tuyển Thái Lan đã thể hiện tinh thần rất cao ở trận lượt về chung kết ASEAN Cup 2026 sau khi để thua 0-2 ở lượt đi. Nó đã khiến trận tái đấu ở Mỹ Đình trở nên căng thẳng và gay cấn hơn, xứng đáng là bữa tiệc cuối cùng của giải đấu số 1 Đông Nam Á năm nay. Cuối cùng, ĐT Việt Nam đã bảo toàn lợi thế ở lượt đi với kết quả hòa 2-2 ở trận lượt về để lên ngôi vô địch Đông Nam Á lần thứ 4. Đây cũng là lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam bảo vệ thành công ngôi vương của bóng đá khu vực. Sau rất nhiều năm, sân Mỹ Đình mới lại chứng kiến màn đăng quang tưng bừng đến thế. Dễ hiểu thôi bởi vinh quang dù lớn hay nhỏ vẫn là cơn khát cháy bỏng của NHM bóng đá Việt Nam. Trong không khí ấy, không nhiều người bận tâm với diễn biến đã xảy ra ở trận lượt về tối qua. Xét mọi yếu tố, từ sự chuẩn bị, nhân sự cho tới lối chơi, ĐT Việt Nam rất xứng đáng lên ngôi ở ASEAN Cup 2026. Điều đó thể hiện rõ ở chiến tích bất bại (thắng 6, hòa 2). Việt Nam là đội ghi nhiều bàn nhất (21 bàn) và cũng là đội để lọt lưới ít nhất (3 bàn). 3/4 giải cá nhân của ASEAN Cup 2026 đã thuộc về ĐT Việt Nam, gồm Vua phá lưới (Đình Bắc + Xuân Son), Thủ môn xuất sắc nhất (Lê Giang Patrik) và Cầu thủ xuất sắc nhất (Đình Bắc). Tuy nhiên, có 1 nghịch lí đã xảy ra với ĐT Việt Nam ở giải đấu năm nay. Đó là việc thầy trò Kim Sang-sik chơi cực tốt trên sân khách nhưng lại gặp khó khăn tại sân nhà Mỹ Đình. Ở vòng bảng, ĐT Việt Nam dễ dàng hủy diệt Timor Leste 7-0 trên sân khách, sau đó thắng tưng bừng 3-0 trên sân của Indonesia. Nhưng tại Mỹ Đình, đoàn quân áo đỏ đã bị Singapore cầm hòa 0-0. Ở trận cuối vòng bảng, dù thắng Campuchia 3-1 tại Mỹ Đình nhưng đây là trận đấu khó khăn. Thầy trò Kim Sang-sik phải chờ tới thời điểm cuối trận để ghi 2 bàn thắng. ![]() Ra sân với mục tiêu phải thắng, Thái Lan dễ đá hơn Việt Nam ở trận lượt về Ở lượt đi bán kết, ĐT Việt Nam thắng 2-0 trên sân của Malaysia. Ở lượt về, kết quả tương tự được tái hiện nhưng đây cũng là trận đấu khó khăn của thầy trò Kim Sang-sik khi Malaysia buộc phải vùng lên. Phải tới khi tung Xuân Son vào sân ở hiệp 2, mọi thứ mới trở lại quỹ đạo. Kịch bản tương tự lại tái hiện ở chung kết khi ĐT Việt Nam thắng 2-0 trên sân của Thái Lan nhưng chỉ giành kết quả hòa 2-2 ở Mỹ Đình. Đây là trận đấu đầy khó khăn khi thầy trò Kim Sang-sik đã để đối thủ 2 lần vượt lên dẫn trước. Đoàn quân áo đỏ khá may mắn khi thoát thua nhờ 2 bàn phản lưới nhà của thủ thành Chatchai và hậu vệ Wanchai. Nghịch lí thể hiện rõ ở con số thống kê. Trong 4 trận sân khách ở ASEAN Cup 2026, ĐT Việt Nam toàn thắng, ghi 14 bàn và không để lọt lưới. Nhưng ở 4 trận sân nhà, thầy trò Kim Sang-sik chỉ thắng 2 trận (thắng 2, hòa 2), ghi 7 bàn và để thủng lưới 3 lần. Nói là nghịch lí nhưng thực tế, nó phản ánh rất rõ cách vận hành lối chơi của ĐT Việt Nam dưới thời HLV Kim Sang-sik. Tương tự thời HLV Park Hang-seo, với công thức 3-4-3, ĐT Việt Nam vẫn giữ sở trường là phòng ngự - phản công. Để đấu pháp này phát huy hiệu quả, ĐT Việt Nam cần đối thủ chơi tấn công chủ động, hay ít nhất là chọn lối chơi mạo hiểm hơn. Điều này đúng khi Việt Nam thi đấu trên sân khách. Thực tế, trong cả 3 trận đấu trên sân của Indonesia (vòng bảng), Malaysia (bán kết) và Thái Lan (chung kết), đội bóng của HLV Kim đều kiểm soát bóng với tỉ lệ thấp hơn. Với nhiều cầu thủ có khả năng chuyền dài tốt và tốc độ từ hành lang 2 cánh, ĐT Việt Nam đã chơi phản công rất hiệu quả để ghi 7 bàn thắng ở 3 trận đấu trên. Và khi giữ được sự chủ động trong phòng ngự, đoàn quân áo đỏ đều giữ sạch lưới. Đối thủ hiểu rõ cách chơi của ĐT Việt Nam nhưng không có lựa chọn khác bởi họ buộc phải có xu hướng dâng cao tại sân nhà. Nhưng tại Mỹ Đình, các đối thủ của ĐT Việt Nam thường chọn lối chơi phòng ngự chủ động và chờ cơ hội để phản công. Trong thế trận đó, các cầu thủ áo đỏ thoải mái kiểm soát bóng nhưng thiếu khoảng trống để tạo nên sự đột biến. ĐT Việt Nam không ban bật theo kiểu Thái Lan nên thường bế tắc trong thế trận như vậy. ![]() Lựa chọn không rõ ràng giữa công và thủ khiến ĐT Việt Nam chới với ở trận lượt về Và cũng tại sân nhà, ĐT Việt Nam tỏ rõ sự bối rối trong việc lựa chọn đấu pháp cụ thể. Điều này thể hiện khá rõ ở trận lượt về chung kết tối qua. HLV Kim không chọn lối chơi tấn công áp đặt nhưng cũng chẳng phải phòng ngự - phản công. Thái Lan thì khác! Họ chỉ còn 1 lựa chọn duy nhất là tấn công để hi vọng lật ngược thế cờ. Chính sự khác biệt ấy đã tạo nên thế trận khá dở cho ĐT Việt Nam. Đây có lẽ là trận đấu tệ nhất về mặt chiến thuật của thầy trò Kim Sang-sik. Đã có khá nhiều khoảng trống được tạo ra ở khu vực trước vòng cấm, giúp Thái Lan tạo ra nhiều tình huống nguy hiểm với bóng 2. Người Thái khá thoải mái ban bật và phối hợp khi ĐT Việt Nam chơi pressing nửa vời. Đó là việc chỉ 1-2 cầu thủ tranh chấp, giúp Thái Lan dễ dàng thoát pressing và đưa bóng ra 2 biên. Tình hình càng tệ hơn với ĐT Việt Nam khi Thái Lan sớm mở tỉ số chỉ sau hơn 10 phút bóng lăn. Thay vì chơi chậm lại để giảm sự hưng phấn của đối thủ, đoàn quân áo đỏ lại tăng tốc, giúp Thái Lan có nhiều khoảng trống. Tâm lí “lấy lại những gì đã mất” thực sự rất nguy hiểm trong bối cảnh như vậy. Trận chung kết lượt về ASEAN Cup 2026 có thể khác đi rất nhiều nếu Kakana sút phạt đền thành công ở đầu hiệp 2. Rất may là điều đó không xảy ra! Đây được coi là bước ngoặt của trận đấu bởi khi sự thất vọng được đẩy lên cao, người Thái đánh mất tinh thần và sự tập trung để rồi sau đó bị gỡ hòa. Về lí, với lợi thế 2-0 ở lượt đi, ĐT Việt Nam có thể lựa chọn lối chơi rất rõ ràng là phòng ngự và chờ cơ hội để kết liễu đối thủ ở lượt về. Đấu pháp ấy có thể rất hiệu quả nếu HLV Kim sử dụng 2 cầu thủ tốc độ là Đình Bắc và Hai Long. Nhưng trong đội hình xuất phát, nhà cầm quân người Hàn Quốc vẫn ưu tiên sử dụng Xuân Son và Hoàng Hên. Không thể phủ nhận Xuân Son là chân sút hàng đầu của ĐT Việt Nam, Hoàng Hên cũng được đánh giá cao về kĩ chiến thuật. Tuy nhiên, bộ đôi này đều rất thiếu tốc độ. Trong thế trận phòng ngự - phản công, ĐT Việt Nam thường chơi tốt khi sử dụng Đình Bắc - Hai Long ở hiệp 1 và sau đó tung Xuân Son vào sân ở hiệp 2 để càn lướt khi đối thủ xuống sức. Ở trận lượt đi, không phải ngẫu nhiên mà ĐT Việt Nam chơi tấn công hiệu quả hơn khi tung Hai Long và Quang Hải vào sân. Tốc độ của Hai Long thực sự đã khiến người Thái bất ngờ. Và ở trận lượt về tối qua, Hai Long suýt chút nữa đã ghi bàn sau khi vào sân. ![]() Không thắng ở lượt về chung kết nhưng ĐT Việt Nam đã thắng cả cuộc chơi Có vẻ ngay từ đầu, HLV Kim Sang-sik đã tỏ rõ ý đồ chơi tấn công áp đặt khi sử dụng cả Xuân Son và Hoàng Hên trong đội hình xuất phát. Nhưng vấn đề là lối chơi của ĐT Việt Nam không thể hiện rõ ý đồ ấy. Nó đã tạo ra thế trận mà công chẳng xong, thủ cũng dở. Tất nhiên, trong bóng đá, khó có thể nói trước bất cứ điều gì. Mọi tính toán có thể bị phá vỡ bởi 1 khoảnh khắc. ĐT Việt Nam chơi không tốt ở lượt về, thậm chí may mắn thoát thua nhưng điều đó lại tạo nên cảm xúc cho trận lượt về tại Mỹ Đình. Sự chới với của ĐT Việt Nam vốn là nghịch lí đã được thể hiện ở những trận đấu trước đó. Nó đã tiếp thêm gia vị cho trận quyết định ngôi vương. Điều quan trọng là thầy trò Kim Sang-sik đã nâng cao chức vô địch. Mọi thứ khác không còn đáng bận tâm… |
![]() |